Chị gái tôi kể lại ở Bắc Năng Gù (BNG) An Giang có ông thầy thuốc rất hay, bắt mạch và cho thuốc trị bệnh giúp nhiều người khỏe mạnh

Chị tôi cũng được kể lại từ chú hàng xóm như vậy, lúc đó trong lòng chị mình có 1 ý nguyện muốn được gặp thầy điều trị bệnh nhưng quan trọng hơn muốn gặp thầy vì sự quý trọng tấm lòng của thầy, giúp nhiều người hết bệnh mà không lấy 1 đồng nào từ các bài thuốc nam.

Vì không muốn để chị gái đi một mình xa xôi, tôi và em gái từ Sài gòn xuống Bắc Năng Gù còn chị tôi từ quê nhà Bạc Liêu đi đến đó 1 mình và hẹn gặp nhau ở đó.

Tôi đến nơi là 4h sáng (chị tôi đã đến trước 1 ngày), vào 1 con đường đất được sự chỉ dẫn của chủ Phà BNG, 2 chị em tôi lần đi vào và ngạc nhiên thấy chị gái mình ngồi trong 1 ngôi nhà lặt rau, nấu cơm cùng với một số người.

Tôi ngạc nhiên hỏi, ủa sao chế (chị) ngồi đây và làm gì ở đây, chị tôi cười nói rằng: ở đây người ta thức dậy sớm nấu cơm từ thiện cho bệnh nhân đến đây khám bệnh, tất cả hoàn toàn miễn phí, nên chế  thức sớm ra đây làm phụ luôn.

Nhìn không cảnh các cô chú ngồi lặt rau, nấu cơm, xôn xao thấy trong lòng vui vui nhẹ nhàng và thích lắm

Bệnh nhân ở đây hàng ngày đến gần 1.000 đến 2000 bện nhân mỗi ngày, tôi nghe vô cùng ngạc nhiên.

chị tôi nói tiếp, ở đây bảnh lắm (thích lắm), người ta toàn làm giúp nhau, mấy cô chú nấu cơm từ thiện ở đây là đi theo tổ, 1 tổ gần 10 người, tình nguyện nấu ăn, mang đồ đến để nấu cho các bệnh nhân suốt ngày (vì nhiều bệnh nhân nên một số người sẽ ở lại qua đêm đợi hôm sau khám bệnh) mỗi tổ từ thiện làm 1 tháng, xong 1 tháng là tổ khác vào nấu.

Cảm giác trời lúc 4h sáng vắng lặng của thiên nhiên nhưng với không cảnh nhộn nhịp ở đây, tôi cảm thấy rất nhẹ nhàng, thư thái. một cảm giác tuyệt vời khó tả mà đã hơn 20 mấy năm tôi mới tìm lại được của lúc thời thơ ấu.

Cánh đồng lúc trời gần sáng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chị tôi nói tiếp, thôi dẫn 2 đứa mày vô phòng trọ cất đồ đạc, đánh răng, tắm rửa rồi ra làm phụ bếp với mấy cô chú ở đây.

Chị tôi dẫn 2 chị em tôi đi tiếp vào con đường nhỏ đó, tôi ngạc nhiên nhìn thấy nguyên 1 nhà chứa thuốc nam to quá trời, như 1 nhà máy sản xuất chứa hơn 500 công nhân, bao gồm nơi chứa cây thuốc nam, gồm 5, 6 máy sấy thuốc rất to, và từ em bé cho đến người lớn thức trực và thay phiên nhau sấy thuốc sáng đêm. tôi vô cùng cảm động và thấy xấu hổ cho bản thân mình, chưa giúp được gì hay làm được như họ.

Tôi cũng ngạc nhiên hỏi sao lại sấy bằng máy, chị tôi nói làm sao mà phơi nắng kịp thuốc cho 2.000 bệnh nhân mỗi ngày vì vậy phải cần đến máy sấy như vậy.

Máy sấy thuốc nam

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nhìn thấy những chiếc võng mắc trên cây gần máy sấy để mấy chú nghỉ giấc tại đó để thay phiên nhau canh chừng máy sấy, thật quý mến và ngưỡng mộ việc làm của mấy chú.

Tất cả đều làm từ thiện xuất phát từ tâm của những cô chú anh chị nơi đó.

tôi đi tiếp về phòng trọ, chị tôi nói, ở đây ngủ qua ngày chỉ có 50.000 đồng mà mát lắm.

Tôi thích thú đi tiếp và yêu thích khung cảnh ở đây, con đường đá nhỏ, 2 bên là đồng ruộng, dãy phòng trọ nằm trên một cái hồ lớn, gió mát, sạch sẽ và yên tĩnh đối diện cách 5 m là cánh đồng lúa.

Chắc hẳn ai đến đây cũng sẽ có cảm giác giống tôi và tôi chưa thấy có 1 nơi nào bình yên như nơi đây từ con người cho đến khung cảnh…

Tôi bước vào căn phòng, thích vô cùng, nghe cá lội dưới chân (sàn phòng trọ là cây gỗ, lót trên hồ nước lớn nuôi cá), gió mát thổi vào từ cánh đồng, cảm giác nhẹ nhàng thư thái giữa lúc trời gần sáng.

Căn phòng trọ được dựng trên hồ cá
Khách sạn ngàn sao, rất mát, thoáng

Chúng tôi trò chuyện với nhau vài phút trước khi ra phụ bếp, nghe đâu ngoài cửa tiếng rao ” bắp nấu, xôi vò đây…”

Tôi phóng ra kêu lại, ôi …. nhìn mà thèm vô cùng, cái cảm giác ăn bắp nấu của mẹ lúc thời thơ ấu, bao nhiêu cảm giác của tuổi thơ, của quê hương Bạc Liêu ùa về. thật tuyệt khi ăn bắp nấu ở đây mang đậm chất quê hương lúc còn nhỏ không giống như sài gòn (ý tôi không phải chê bắp ở Sài Gòn đâu)

3 chị em tôi vừa ngồi ăn, vừa nói chuyện…

Khi quay lại phụ bếp, mấy cô chú hầu như hoàn tất trước 5h sáng, chúng tôi chỉ phụ dọn dẹp, hốt rác…ĐẶC BIỆT ở đây, không ai nói lớn tiếng với nhau, không nói chuyện của người khác, không cải vả nhau….tất cả rất thân thiện và chỉ tập trung vào làm công việc chung của nhau.

Mấy cô chú ở đây rất nhiệt tình, rất hào hứng khi thấy mọi người vào ăn sáng, cô chú rất vui và hạnh phúc khi có nhiều người vào dùng bữa sáng vậy.

Chị gái và em gái

Cháo lá dứa, dưa muối, củ cải muối kho với tàu hủ…. kết hợp vô cùng tuyệt vời cho buổi ăn sáng nhẹ nhàng. (ở đây tất cả đồ ăn đều nấu chay).

Nhà chay từ thiện nấu cho cả làng ăn, những người thương gia buôn bán 2 bên đường, những người bệnh nhân, thầy thuốc….

Về những người buôn bán ở đây, ai cũng hiền lành, nhẹ nhàng, giá rất hợp lí.. thật sự tôi chưa bao đến nơi nào tuyệt vời như nơi đây.

Bắt đầu 7h là Thầy khám bệnh, tất cả các công đoạn, quy trình, từ nấu ăn, khám bệnh, bắt số khám, trị bệnh, phát thuốc, hốt thuốc, hướng dẫn bệnh nhân đều được làm theo quy luật, trình tự,, chính vì vậy mà dù cho bệnh nhân rất đông nhưng ồn ào, chen lấn, cướp giật…không có một khó khăn hay sự cố gì xảy ra, mọi thứ cứ từ từ diễn ra theo trình tự được sắp xếp sẵn.

Phòng khám bệnh của Thầy

Chị em tôi đợi cho bệnh nhân khám xong hết mới tới lượt mình, nên buổi sáng tôi và chị gái vào nhà thuốc phụ giúp các bác bỏ các loại thuốc vào bao và sắp xếp ngăn nắp để phát cho bệnh nhân.

Em gái thì ra phòng phát số, phụ giúp cho bác và bệnh nhân.

Nơi bệnh nhân chờ lấy số khám bệnh, có những dòng chữ suy ngẫm…

Trong nhà thuốc toàn là các cụ, 70, 80 tuổi, trò chuyện với các cụ mới biết là các cụ đã làm từ thiện hốt thuốc cho nhà thuốc hơn 20 năm, có cụ 10 năm, 5 năm…. Ở đây buổi sáng và chiều  thì các cụ giúp hốt thuốc cho bệnh nhân, tối về Chùa trong làng đọc kinh và ở lại trong chùa. Ngạc nhiên vô cùng là các cụ rất khỏe, bưng vác thuốc, đi tới đi lui rất nhanh nhẹn và khỏe mạnh.

Tới giờ nghĩ trưa, từ nhà thuốc về phòng trọ, đi ngang thấy 1 người cụt 2 tay và chân nằm trên bàn, thấy tội nghiệp và thương làm sao (nhưng chú đang hưởng thụ mặt cho đời như thế nào)

Chiều chúng tôi đi vào Chùa của làng gần đó (cách nhà thuốc và nơi khám bệnh 200m), thật ra nói là ngôi chùa, nhưng đó chỉ là ngôi nhà ở, và chỉ hơn 15 cô bác phật tử sống tại đây. Tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy các cô Bác niệm phật, sinh hoạt rất chậm rãi, từ từ nhẹ nhàng, lặng lẽ giống như không hề có hoạt động gì ở đây.

Sau khi cùng nhau niệm phật, các cô bác ai nấy về phòng mình, không ai tám chuyện hay trò chuyện gì với nhau, các cô bác chỉ chuyên tâm tu tập….

Nơi nghỉ ngơi của cô chú phật tử sau khi niệm phật xong

tôi đi tham quan nhà thuốc nam của Chùa, nhà thuốc này cũng cung cấp thuốc và chứa thuốc cho nhà thuốc từ thiện của Thầy, tất cả thuốc nam ở đây và ở nhà thuốc của Thầy đều do người dân ở nhiều nơi mang đến cúng dường cho Thầy để trị bệnh cho người dân.

Khi đi tham quan nhà thuốc, vô tình gặp lại chú cụt 2 tay và chân mà lúc trưa tôi gặp. Chú trò chuyện rất vui vẻ và nhiệt tình, chú kể lại nguyên nhân vì sao bị thương như vậy.

Chú sống rất lạc quan, vui vẻ. Buổi sáng, trưa, chiều chú phụ vác thuốc từ nhà thuốc của chùa ra nhà thuốc của Thầy, rồi chiều về đọc kinh, niệm phật và ngủ trong nhà thuốc.

Tôi nói, lúc trưa con gặp chú nằm trên bàn, con có chụp hình chú nè 🙂 . Chú nói, buổi trưa vác thuốc mệt quá, nên nằm lại ngỉ ngơi, rồi ngủ quên luôn, chú cười hề hề 🙂 🙂 🙂

Các em nhỏ, cũng phụ giúp vác mấy bao thuốc để giúp bệnh nhân, nhìn vác bao thuốc mà thương lắm

Tối đến các bác trong tổ nấu ăn từ thiện nằm võng trò chuyện với nhau rất thân thương…

Rất nhiều câu chuyện, tâm trạng, cảm xúc của 3 chị em tôi đối với nơi đây nhưng không thể nói hết được. Nếu ai đó muốn tìm một nơi đi du lịch xa thành phố sài gòn, để nghỉ dưỡng, giải stress vì lo toan cuộc sống, công việc…để có được cảm giác an nhàn, bình yên thì hãy đến nơi này một lần, bạn sẽ có cảm giác mà chỉ mình bạn mới cảm nhận được vì ngôn từ không đủ để diễn đạt được.

Con đường đi từ nhà thuốc vào nhà chùa

P/S: Ban đầu tôi không định sẽ viết bài viết này, nên khi đi tôi không chủ ý để chụp nhiều hình cho bài viết, vì vậy những gì tôi mô tả không đủ hình ảnh minh họa. Chúc ai đó có cơ duyên đến làng tiên này để suy ngẫm cuộc sống mình.

Nguyễn Thị Cẩm Loan


Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Related Posts

Hoạt Động Xã Hội

NHỮNG CÂU NÓI HAY CÙNG VỚI TÚI VẢI KHÔNG DỆT LECOBAG

Tôi xin chia sẻ những câu nói hay, những câu danh ngôn, bài thơ, chuyện cười mà tôi đã được đọc qua, sưu tầm với hy vọng các bạn được thêm một lần nghiền ngẫm, Read more…

Hoạt Động Xã Hội

PHẢI BIẾT SỐNG TÙY DUYÊN

Xin chào các bạn. Loan được nhận một bài viết từ người bạn và muốn chia sẻ với các bạn cùng đọc và suy ngẫm. Vì Loan tin được là hạnh phúc và giải thoát Read more…

Hoạt Động Xã Hội

TRẢI NGHIỆM SỰ TẬP TRUNG TRONG KINH DOANH QUA MÔN BẮN CUNG CÙNG VỚI LỚP DOANH NHÂN TRIỆU ĐÔ

Thân chào các bạn! Nói ra thì e thẹn vì lần đầu tiên mình biết là có môn thể thao bắn cung, vì trước giờ mình cứ tưởng môn này chỉ tồn tại trước kia Read more…